Về Thầy Nguyễn Xuân Hương – Master Trainer NLP
TỪ NHỮNG NGÀY ĐI VAY GẠO ĐẾN HÀNH TRÌNH TRỞ THÀNH MASTER NLP TRAINER
**Tôi kể câu chuyện này không phải để nói rằng tôi đã thành công.**
Tôi kể bởi ở tuổi 55, khi nhìn lại hơn nửa cuộc đời mình, tôi hiểu rằng có những giai đoạn tưởng như cuộc đời đã đóng hết mọi cánh cửa. Nhưng có thể, đó lại chính là lúc một cánh cửa khác đang chờ chúng ta mở ra…Nếu bạn đang khó khăn về tiền bạc…Nếu bạn đang mất phương hướng trong công việc…Nếu AI đang khiến bạn lo sợ nghề nghiệp của mình ngày mai sẽ ra sao…Nếu doanh nghiệp bạn đang đi xuống…Nếu một biến cố nào đó khiến bạn cảm thấy những gì mình xây dựng bao năm bỗng nhiên sụp đổ…Hay đơn giản, bạn đang sống một cuộc đời nhìn bên ngoài có vẻ bình thường nhưng mỗi sáng thức dậy lại không biết mình đang cố gắng vì điều gì…
**Tôi đã từng ở những nơi như thế.**
Và đây là câu chuyện của tôi.
I. TUỔI THƠ CỦA TÔI BẮT ĐẦU TỪ NHỮNG NGÀY THIẾU GẠO
Tôi là Nguyễn Xuân Hương. Tôi sinh ra trong một gia đình có bốn anh em trai. Bố mẹ đều là cán bộ, công nhân viên chức nhà nước. Những năm ấy Việt Nam còn trong thời kỳ bao cấp. Sáu con người sống chủ yếu bằng đồng lương của bố mẹ. Nói khó khăn có lẽ vẫn chưa diễn tả hết. Có những tuần, những tháng, trong nhà hết gạo trước kỳ lương. Bố mẹ phải đi vay hàng xóm hoặc họ hàng để có gạo cho cả nhà ăn. Bố tôi làm đủ nghề phụ: Hàn khung xe đạp, sơn xe, gia công những công việc mang từ cơ quan về. Có thời kỳ cả nhà bóc lạc xuất khẩu, thái tỏi sấy, nuôi ngỗng, nuôi lợn để bán cho đơn vị ngoại thương đổi lấy tiền, vải vóc và những thứ thiết yếu cho gia đình.
Khoảng 11–12 tuổi, tôi đã biết chèo thuyền ra ao lấy bèo về băm cho lợn. Tôi nấu cám, chăm lợn hàng tháng trời, chờ đến ngày con lợn đủ lớn để bán. Ngày ấy tôi không nghĩ đó là gian khổ. **Bố mẹ bảo làm thì làm.** Cuộc sống như thế nào thì sống như thế ấy. Nhưng có một điều khác mà sau này nhìn lại tôi mới thấy quan trọng: **Tôi không phải một đứa trẻ học giỏi.** Thậm chí, tôi mất gốc khá sớm. Toán cộng trừ còn làm được. Nhân chia còn hiểu. Nhưng đến căn, số mũ và những phần phức tạp hơn, tôi gần như không hiểu nữa. Tôi vẫn ngồi vào bàn học vì bố yêu cầu. Nhưng nhiều khi tôi chẳng học được gì. Tôi vẽ ngựa, vẽ tranh, ngồi cho hết giờ rồi đóng sách lại. Tốt nghiệp phổ thông, tôi biết sức học của mình nên không thi đại học. Nếu ngày ấy có ai nói với cậu thanh niên đó rằng: “Sau này anh sẽ trở thành một nhà báo, một nhà đào tạo và đứng trước hàng trăm, hàng nghìn người để giảng dạy về phát triển con người.” Có lẽ chính tôi cũng không tin.

II. CHIẾC MÁY ẢNH ĐẦU TIÊN VÀ CÁNH CỬA BƯỚC VÀO ĐỜI
May mắn đầu tiên của tôi đến từ gia đình. Ông nội tôi có nghề chụp ảnh. Tôi xin mẹ nói với bố, rồi xin ông và các chú dạy cho mình nghề ảnh. Tôi học. Và tôi làm một chuyện đến hôm nay vẫn nhớ rất rõ:
**Tôi lấy chiếc xe máy của bố đem bán để mua máy ảnh.**
Thời đó, một chiếc xe máy là tài sản rất lớn của cả gia đình. Điều kỳ lạ là bố không đánh tôi. Từ chiếc máy ảnh ấy, tôi bắt đầu kiếm được những đồng tiền đầu tiên bằng chính nghề của mình. Rồi một cơ hội khác xuất hiện. Một người bạn cũ của bố thời bộ đội đang làm tại Đài Phát thanh – Truyền hình địa phương nghe giọng tôi và cho rằng tôi có tố chất làm phát thanh viên. Tôi được thử giọng. Được các cô chú phát thanh viên hướng dẫn. Sau khoảng ba tháng, tôi bắt đầu đọc tin.
Năm 1989, tôi bước vào biên chế nhà nước với nghề **phát thanh viên**. Một cậu thanh niên từng học hành mất gốc bỗng có một nghề mà không phải ai muốn cũng làm được. Rồi tôi được học quay camera, làm truyền hình. Ngoài giờ cơ quan, tôi chụp ảnh, quay đám cưới, sinh nhật và sự kiện. Tôi vay tiền mua camera. Có tiền lại mua thêm máy để cho thuê. Tôi từng mua được xe máy, rồi ô tô, mở thêm cửa hàng thời trang.
Khoảng tuổi 18 đến 25, cuộc đời tôi khá vui. Đi làm. Kiếm tiền. Chơi cầu lông. Uống bia cùng bạn bè. Tôi tưởng như thế là cuộc sống. Nhưng đến khoảng 25 tuổi, một câu hỏi xuất hiện: “Chẳng lẽ cuộc đời mình cứ thế này mãi sao?” Tôi bắt đầu thấy nhạt. Không phải vì thiếu tiền. Mà vì tôi bắt đầu **thiếu một ý nghĩa lớn hơn để sống**.

III. TÔI MUỐN TRỞ THÀNH NHÀ BÁO – NHƯNG VIẾT MÃI KHÔNG NỔI MỘT BÀI
Tôi rất ngưỡng mộ những nhà báo viết được những phóng sự hay, những bài báo khiến người đọc phải suy nghĩ. Tôi muốn trở thành một người như họ. Tôi bắt đầu tập viết. Viết rồi vứt. Viết lại. Lại vứt. Ròng rã hơn một năm, tôi vẫn không viết được bài nào khiến chính mình hài lòng. Một người bạn học cũ nói với tôi đại ý: “Muốn làm được thì phải đi học. Không có kiến thức thì làm thế nào được?” Câu nói ấy tác động mạnh đến tôi. Tôi quyết định học đại học. Vừa làm vừa học ngành Báo chí. Đến gần cuối khóa, tôi xin thực tập tại **Thông tấn xã Việt Nam**. Ba tháng thực tập kết thúc, tôi không muốn về. Tôi xin được tiếp tục ở lại… học nghề. Tôi chưa phải người của cơ quan. Không có vị trí chính thức ở đó. Nhưng tôi cứ đến, cứ làm, cứ học.
Và rồi một buổi sáng **mùng Một Tết** đã thay đổi hướng đi cuộc đời tôi. Hôm đó tôi trực tại Ban biên tập. Khoảng 10 giờ sáng có tiếng gõ cửa. Một người đàn ông trung tuổi bước vào. Tôi tưởng đó là cán bộ phường hoặc tổ dân phố sang chúc Tết nên vô tư mời bác vào, chuyện trò về gia đình, công việc và cả mong muốn được ở lại Hà Nội làm báo của mình. Tết qua. Đến mùng Sáu, điện thoại cơ quan reo. Ban Tổ chức cán bộ hỏi: “Có Nguyễn Xuân Hương đang thực tập ở đó không? Mời lên Ban Tổ chức cán bộ làm việc.” Sau này tôi mới biết người khách sáng mùng Một ấy là một lãnh đạo của Thông tấn xã Việt Nam phụ trách lĩnh vực tổ chức cán bộ. Cuộc trò chuyện rất bình thường hôm đó đã mở cho tôi một cơ hội mà tôi chưa từng dám chắc mình sẽ có. Năm 2003, tôi được chuyển về **Thông tấn xã Việt Nam**.
IV. MỘT MÔI TRƯỜNG MỚI BẮT TÔI PHẢI TRỞ THÀNH CON NGƯỜI KHÁC
Tại Ban Tổ chức cán bộ, tôi phải soạn quyết định bổ nhiệm, điều động, công văn và báo cáo. Đó là nơi câu chữ không được phép tùy tiện. Trong khi tôi ngày ấy vẫn khá dễ dãi và cẩu thả. Có những văn bản bị lãnh đạo sửa rất nhiều. Tôi từng ngượng chín người. Nhưng bây giờ nhìn lại, tôi phải cảm ơn những lần bị sửa ấy.
**Bởi con người trưởng thành không chỉ nhờ những lần được khen. Nhiều khi chúng ta trưởng thành nhờ những người đủ trách nhiệm để chỉ ra điều mình làm chưa tốt.**
Tôi bắt đầu đọc nhiều hơn. Gặp bài báo nào hay, tôi lưu lại, photo, mang về nhà nghiên cứu. Sau đó, khi Thông tấn xã xây dựng đơn vị truyền hình, nhờ nền tảng truyền hình trước đây, tôi được tham gia từ những ngày đầu. Rồi tôi chuyển về Báo Tin Tức. Năm 2005, tôi được giao theo dõi **thị trường chứng khoán**. Và đây lại là một bước ngoặt khác.

V. TỪ RẤT NHIỀU TIỀN ĐẾN GẦN NHƯ TRẮNG TAY
Muốn viết về chứng khoán, tôi đi học chứng khoán. Hiểu rồi, tôi bắt đầu đầu tư. Thị trường thuận lợi. Tôi kiếm được nhiều tiền. Từ năm 2005 đến đầu năm 2008 là một giai đoạn tôi rất tự tin. Tự tin đến mức quyết định đầu tư mở hai điểm đại lý nhận lệnh chứng khoán. Cơ sở vật chất gần hoàn thành. Rồi năm 2008 đến. Khủng hoảng tài chính toàn cầu bùng nổ. Thị trường chứng khoán Việt Nam lao dốc. Và những gì tôi tưởng là tài sản, thành công và tương lai của mình lần lượt biến mất. Khoản vốn và tài sản liên quan đến đầu tư chứng khoán của tôi khi ấy lên tới hàng tỷ đồng. Hai điểm nhận lệnh chưa kịp hoạt động như kỳ vọng đã phải đóng cửa, thanh lý. Sau khi xử lý những gì còn lại, tôi vẫn còn khoảng **1,8 tỷ đồng tiền nợ**.
Hãy nhớ, đó là năm 2008. Tôi đã từng có tiền. Từng có công việc. Từng tin mình hiểu thị trường. Và rồi gần như tất cả sụp xuống.

VI. CÓ NHỮNG BUỔI SÁNG TÔI KHÔNG BIẾT MÌNH SẼ SỐNG TIẾP THẾ NÀO
Đây là phần tôi không muốn tô đẹp. Tôi hoảng loạn. Chủ nợ tìm đến. Tôi nhìn lại mình và thấy ngoài viết báo, làm truyền hình và chút kiến thức chứng khoán, tôi không biết phải kiếm đâu ra số tiền đủ lớn để giải quyết những gì đang xảy ra. Có thời điểm tôi tuyệt vọng đến mức từng nghĩ: Hay là kết thúc tất cả? Mỗi sáng thức dậy, tôi nhớ mình chỉ có vài giây đầu tiên cảm thấy đầu óc sáng rõ. Sau đó là cảm giác đầu nặng, ù đặc, mịt mờ. Nhưng nợ vẫn phải trả. Gia đình vẫn phải sống. Và dù tâm trí có muốn gục xuống, cuộc đời vẫn bắt mình bước tiếp.
Tôi đi tìm cơ hội. Tôi đóng một chiếc xe đẩy bán cà phê ngoài vỉa hè. Xe bị lực lượng địa phương thu. Không bán được nữa. Tôi đưa vợ con về quê thử bán cà phê. Không ổn. Lại trở về Hà Nội. Vợ tôi thử bán đồ ăn sáng. Thức khuya, dậy sớm, vất vả quá rồi cũng không thể kéo dài.
**Tôi đã đi từ những ngày kiếm được hàng tỷ đồng đến việc tìm cách kiếm tiền bằng một xe cà phê vỉa hè.**
Và chính ở những năm tháng đó, tôi bắt đầu hiểu: Tiền có thể mất. Công việc có thể mất. Một mô hình kinh doanh có thể sụp đổ. Nhưng điều nguy hiểm nhất là một con người mất luôn khả năng điều khiển chính mình.

VII. RỒI TÔI GẶP NLP
Trong giai đoạn ấy, tôi tham dự một chương trình giới thiệu về **NLP – Lập trình Ngôn ngữ Tư duy**. Tôi được nghe người thầy của mình lý giải về tư duy, hành vi, thất bại, mục tiêu và cách con người vận hành. Tôi được chứng kiến những phiên coaching. Một phiên liên quan đến mâu thuẫn trong quan hệ. Một phiên liên quan đến mục tiêu và chiến lược thành công. Tôi chưa hiểu sâu NLP. Nhưng trong tôi xảy ra một cảm giác rất rõ:
**Đây có thể là thứ mình đang tìm kiếm.**
Tôi lao xuống đăng ký học. Trong túi tôi khi ấy chỉ có khoảng **500.000 đồng**. Thời kỳ đó tôi có một nguyên tắc sinh tồn rất đơn giản. Có 500 nghìn thì tiêu dần. 300 nghìn. 200 nghìn. 100 nghìn. Nhưng khi chỉ còn 50 nghìn, tôi gần như không dám tiêu nữa. Tôi tưởng 500 nghìn đủ để đặt cọc. Không. Tiền đặt cọc là **2 triệu đồng**.Tôi quay sang vay một người em họ **1,5 triệu**. Cộng với 500 nghìn cuối cùng của mình. **Tôi đặt xuống đủ 2 triệu đồng. **Ngày ấy tôi không thể biết quyết định đó sẽ dẫn mình đi đâu. Tôi chỉ biết một điều:
**Tôi phải học.**

VIII. TÔI VIẾT LẠI MỤC TIÊU CUỘC ĐỜI
Trong chương trình NLP Practitioner, tôi lập một bảng mục tiêu. Tôi viết rằng mình sẽ trở thành một nhà đào tạo NLP chuyên nghiệp. Tôi muốn trở thành một người có năng lực trong lĩnh vực này. Tôi muốn giúp hàng nghìn người thay đổi cuộc sống. Tôi muốn trả hết nợ. Có nhà. Có tài sản. Có một nơi ở ngoại ô. Có sức khỏe và một cơ thể mạnh mẽ.
Nhưng quan trọng hơn cả, tôi bắt đầu có lại một **hướng đi**.
Tháng 3 năm 2017, tôi hoàn thành cấp độ Trainer trong hành trình đào tạo NLP của mình. Và từ đó, tôi bắt đầu đào tạo. Càng học, càng thực hành, càng coaching và càng đứng lớp, tôi càng tin rằng mình đã tìm thấy nghề nghiệp muốn dành phần đời còn lại để theo đuổi. Tôi tiếp tục học. Tiếp tục thực hành. Tiếp tục đào tạo. Tiếp tục nâng cấp chuyên môn. Tôi học thêm các lĩnh vực coaching, hypnosis và nhiều hệ thống phát triển con người khác. Nhưng NLP vẫn trở thành trục nghề nghiệp chính của tôi. Tôi tiếp tục con đường đó đến cấp độ **Master NLP Trainer** trong hệ thống mà mình theo học.



XIX. VÀ RỒI MỘT NGÀY TÔI NHÌN LẠI BẢNG MỤC TIÊU NĂM XƯA
Hôm nay là **ngày 26 tháng 8 năm 2026**. Tôi 55 tuổi. Hai con tôi đang bước vào tuổi trưởng thành. Tôi có một mái nhà. Có ô tô. Có một mảnh đất sinh thái ở ngoại ô mà tôi mong muốn một ngày có thể phát triển thành không gian nghỉ dưỡng và phát triển con người. Tôi có công việc mình yêu thích. Có đội ngũ. Có cộng đồng. Có những kênh truyền thông với hàng trăm nghìn người theo dõi. Và điều khiến tôi nhiều lần ngạc nhiên là: **Rất nhiều điều tôi từng viết trên bảng mục tiêu năm 2017 đã trở thành hiện thực.**
Nhưng thành quả lớn nhất đối với tôi không phải chiếc xe. Không phải ngôi nhà. Không phải đất đai. Cũng không phải số người theo dõi.
**Thành quả lớn nhất là tôi đã tìm lại được chính mình.** Từ một con người từng không biết sáng mai sẽ đối diện với cuộc đời như thế nào, tôi tìm được một nghề nghiệp khiến mình muốn thức dậy và tiếp tục làm việc.

X. NẾU BẠN ĐANG Ở “ĐIỂM TRŨNG” CỦA CUỘC ĐỜI…
Có thể hôm nay bạn là một cán bộ, nhân viên đang sống chật vật với đồng lương. Tôi hiểu. Bố mẹ tôi từng như thế. Tôi từng như thế. Có thể bạn đang mất việc hoặc lo rằng AI sẽ khiến nghề nghiệp của mình không còn giá trị. Có thể doanh nghiệp bạn đang khó khăn. Có thể một quyết định đầu tư sai khiến bạn mất tiền. Có thể hôn nhân đang xảy ra vấn đề. Có thể bạn đang mang trong mình những cảm xúc mà chẳng ai xung quanh thực sự hiểu. Hoặc có thể bạn chẳng gặp biến cố nào lớn cả. Bạn chỉ thức dậy mỗi sáng và tự hỏi: **“Cuộc đời mình rồi sẽ đi về đâu?”**
Tôi muốn nói với bạn một điều mà tôi phải mất hàng chục năm mới hiểu:
** Hoàn cảnh hiện tại không nhất thiết là bản án cho tương lai **
Bạn có thể chưa có tiền. Bạn có thể chưa có kiến thức. Bạn có thể chưa tìm thấy con đường. Bạn thậm chí có thể đang ở tuổi 40, 50 hay 60 và nghĩ mình đã quá muộn. Nhưng miễn là con người còn **khả năng học**, còn **khả năng thay đổi cách suy nghĩ**, còn **khả năng lựa chọn một hành động khác**, thì tương lai vẫn chưa được viết xong. Tôi là một ví dụ không hoàn hảo của điều đó. Tôi từng học không tốt. Từng thất bại khi tập viết báo. Từng thành công. Từng kiêu hãnh với tiền bạc. Từng phá sản. Từng nợ nần. Từng bán cà phê vỉa hè. Từng rơi xuống trạng thái tinh thần rất tăm tối. Và rồi lại học. Lại đứng lên. Lại xây dựng.
XI. 55 TUỔI – TÔI KHÔNG MUỐN DỪNG LẠI
Hôm nay, tại văn phòng **B61 Phố Trúc – Ecopark, Văn Giang, Hưng Yên**, tôi đang bắt đầu một chặng đường tiếp theo. Tôi muốn xây dựng những chương trình học trực tiếp và online để nhiều người có cơ hội tiếp cận những kiến thức, phương pháp và công cụ NLP mà tôi đã dành nhiều năm học tập, thực hành và giảng dạy. Tôi muốn xây dựng những cộng đồng học tập. Những chương trình coaching. Những sự kiện quy mô lớn. Và quan trọng hơn, tôi muốn tìm những con người cũng tin rằng:
**Một con người thay đổi có thể làm thay đổi một gia đình.**
**Một gia đình tốt đẹp hơn có thể tác động đến một cộng đồng.**
**Và khi đủ nhiều con người sống có hiểu biết, có năng lực, có trách nhiệm và có tình yêu thương, xã hội sẽ tốt đẹp hơn.**

XII. CUỐI CÙNG, TÔI MUỐN NÓI HAI CHỮ: BIẾT ƠN
Tôi biết ơn bố mẹ đã cho tôi cuộc đời. Biết ơn tuổi thơ khó khăn. Biết ơn những ngày đi vay gạo. Biết ơn ông nội và những người thân đã cho tôi nghề ảnh. Biết ơn những người lãnh đạo từng trao cho tôi cơ hội. Biết ơn những người đã sửa từng câu chữ của tôi. Biết ơn nghề báo. Biết ơn thành công. Và kỳ lạ thay… **Tôi cũng biết ơn cả lần phá sản năm 2008.** Bởi nếu cuộc đời cứ bằng phẳng, có lẽ tôi không bao giờ buộc phải đi sâu vào câu hỏi:
**Con người thực sự thay đổi bằng cách nào?**
Tôi biết ơn những người thầy. Biết ơn NLP đã xuất hiện trong hành trình của tôi. Biết ơn những học viên và khách hàng đã tin tưởng để tôi có cơ hội học thêm từ chính những câu chuyện của họ. Và tôi biết ơn chính mình của những năm tháng khó khăn ấy vì cuối cùng đã không bỏ cuộc.
Ở tuổi 55, tôi không nghĩ mình đã đến đích. **Tôi nghĩ mình vừa đủ trải nghiệm để hiểu rõ hơn mình muốn dành phần đời còn lại cho điều gì.** Tôi lựa chọn tiếp tục học. Tiếp tục đào tạo. Tiếp tục coaching. Tiếp tục xây dựng cộng đồng. Và tiếp tục dành trái tim mình cho một mục tiêu:
** Giúp con người đánh thức năng lực, vượt qua những giới hạn đang giữ họ lại và chủ động kiến tạo cuộc đời mình muốn sống **
Nếu hôm nay bạn đang ở một nơi rất thấp trong cuộc đời, tôi không thể hứa với bạn rằng con đường phía trước sẽ dễ dàng. Nhưng tôi có thể nói với bạn bằng chính trải nghiệm của mình: **Đừng vội kết luận về cả cuộc đời chỉ từ hoàn cảnh của ngày hôm nay.** Hãy học thêm. Hãy tìm lại năng lực của mình. Hãy tìm đúng người thầy. Hãy tìm đúng phương pháp. Hãy thiết lập lại mục tiêu. Và quan trọng nhất: **Hãy hành động.** Bởi có thể vài năm nữa, khi quay đầu nhìn lại, bạn sẽ nhận ra:
**Ngày tưởng như cuộc đời mình rơi xuống đáy… lại chính là ngày một cuộc đời khác bắt đầu.**
**Tôi là Nguyễn Xuân Hương.**
**Master NLP Trainer.**
Và hành trình của tôi vẫn đang tiếp tục…